Truy hồn: Hiện trường tội ác – Chương 5.


Chương 5: Chúng ta sẽ không gặp lại.

Edit: Luka

Beta: Thanh Uyên

Cố Dĩ Bạch nhìn cô một cái, ánh mắt sâu xa, dừng vài giây, lấy từ trong túi quần ra một chiếc vòng tay đặt lên bàn.

Vòng tay là huyết ngọc [1], dưới ánh đèn màu trắng hiện ra màu đỏ sẫm.

[1] Vòng tay huyết ngọc:

Hình ảnh có liên quan

Tô Mộc Hề cầm lấy cái vòng tay kia tỉ mỉ quan sát, tính chất của vòng ngọc trong suốt, có thể nhìn thấy bên trong còn có một chút hoa văn, đặt ở trên tay có cảm giác man mát. Cô không nhịn được nở nụ cười, “Thứ tốt à?”

Cô ngước mắt nhìn Cố Dĩ Bạch, đáy mắt ẩn chứa ý cười gian xảo, đối với những vật đáng tiền cô luôn luôn yêu thích.

“Phiền cô hỏi giúp tôi một chút về dáng vẻ của chủ nhân chiếc vòng ngọc này, còn có thân phận nữa.” Cố Dĩ Bạch nói.

Tô Mộc Hề đặt chiếc vòng ngọc lên trên khay trà, phát ra âm thanh trong trẻo, tay nâng cằm nhìn Cố Dĩ Bạch. Không thể không thừa nhận, ngũ quan của Cố Dĩ Bạch rất xuất sắc, nhìn rất thoải mái, nhưng vẻ mặt lãnh đạm hiện tại của anh lại tỏa ra một loại cảm giác người sống chớ đến gần, đặc biệt là đôi con ngươi đen nhánh kia, tựa như hồ sâu vậy, khiến người khác không nhịn được muốn mổ anh ra để nhìn anh cho rõ.

Cố Dĩ Bạch ho nhẹ một tiếng, lúc này Tô Mộc Hề mới ý thức được bản thân nhìn anh có chút nhập thần, lập tức chuyển ánh mắt, “Có thể thì có thể, nhưng anh phải nói cho tôi biết, anh sẽ giúp tôi thế nào?’’

“Người đàn ông cô nhìn thấy trong mơ kia, gã ta cũng không phải là người.” Cố Dĩ Bạch lạnh nhạt nói, Tô Mộc Hề vì thế mà chấn động, mấy chuyện ma quỷ cô đều tin hết không nghi ngờ gì, nhưng không ngờ chuyện này lại xảy ra trên người cô.

“Đại khái thì gã ta là một cô hồn dã quỷ đã dạo chơi trên thế gian này rất lâu, mục đích vì sao mà mỗi ngày gã đều vào trong mơ của cô thì tôi không biết, nhưng chuyện nó gây tổn thương cho cơ thể của cô là thật.’’ Cố Dĩ Bạch chậm rãi nói.

“Vậy phải làm sao?’’ Tô Mộc Hề hỏi, đôi mắt hạnh to tròn mở to nhìn anh, làm tăng thêm vài phần đáng yêu.

Cố Dĩ Bạch đưa bàn tay ra phía sau cổ, chuyển động một hồi, sau đó tháo ra sợi dây chuyền đang đeo trên cổ ra, Tô Mộc Hề vừa nhìn, là một chiếc vòng ngọc bình an [2].

[2] Vòng ngọc bình an:

Kết quả hình ảnh cho 白玉平安扣

“Đeo nó.” Cố Dĩ Bạch đưa chiếc vòng ngọc cho Tô Mộc Hề.

‘’Hả?’’ Tô Mộc Hề không hiểu, mang theo thứ này, vậy là xong rồi hả?

‘’Mang theo cái này, gã sẽ không xuất hiện nữa.’’ Cố Dĩ Bạch nói.

Tô Mộc Hề nghi ngờ nhận lấy chiếc vòng ngọc bình an, chỉ là cô không có cách nào mang vào được, Cố Dĩ Bạch dựa sát vào cô, đẩy tóc dài ở sau cổ cô ra. Cái cổ thon dài lộ ra trong nháy mắt, da dẻ tinh tế như tuyết. Sau khi Cố Dĩ Bạch đeo hộ cô, lập tức dịch cái mông, ngồi xuống ghế sofa bên cạnh, kéo xa khoảng cách với cô. Sống lưng thẳng tắp, hai tay đặt trên đầu gối, ánh mắt nhìn chăm chú phía trước, chỉ là khuôn mặt hơi đỏ lên.

Tô Mộc Hề không chú ý đến anh, vuốt chiếc vòng ngọc bình an, xúc cảm ôn hòa, không biết là do nhiệt độ trên người anh để lại, hay là chất ngọc vốn đã ôn hòa rồi. Sau khi nhìn một lúc cô lại bỏ nó vào trong cổ áo.

‘’Đây là đồ của niên đại nào vậy?’’ Tô Mộc Hề cầm lấy chiếc vòng huyết ngọc kia lần nữa, tính chất tốt như vậy, có thể thấy đã tồn tại lâu rồi.

‘’Không biết.’’ Cố Dĩ Bạch liếc mắt nhìn vòng tay trên tay cô.

Tô Mộc Hề liếc nhìn anh, cũng không hỏi gì thêm, nhắm hai mắt lại.

Sau năm phút, Tô Mộc Hề mở mắt ra, ‘’Là một người thời xưa, có lẽ là vào triều Hán, là của một phi tử nào đó trong hoàng cung, cụ thể là ai thì vòng tay này đã không còn nhớ rõ nữa, dáng vẻ cũng vậy, do thời gian quá lâu rồi nên nó đã quên mất.’’

Cô đặt vòng ngọc trên khay trà, có chút bất đắc dĩ.

Cố Dĩ Bạch tựa hồ có chút thất vọng, ‘’Những cái khác cũng không thấy được sao?’’

‘’Đúng vậy, là đồ của hơn một ngàn năm trước, vòng tay có thể nhớ rõ những điều này đã là rất tốt rồi.’’ Tô Mộc Hề nhún vai một cái.

‘’Không còn vấn đề gì nữa thì anh có thể đi được rồi.’’ Cô lại đứng lên, vị khách này cũng khá đơn giản.

Cố Dĩ Bạch gật đầu, vẻ thất vọng trên mặt biến mất, nói tiếng cảm ơn rồi mới đi ra ngoài. Sau khi bước qua ngưỡng cửa, anh xoay người, ‘’Cái này là vòng bình an, cô cần phải mang ba tháng, không để bỏ đi.’’

‘’Được, ba tháng sau sẽ trả lại cho anh.’’ Tô Mộc Hề đồng ý, cô không nói lời cảm như giống như Cố Dĩ Bạch, bởi vì cô cảm thấy đây là thứ cô đáng có được..

Có lẽ Cố Dĩ Bạch đã nói sai rồi, con ma kia vẫn xuất hiện trong mơ của cô, nhưng đó là lần cuối cùng.

Lúc Tô Mộc Hề tỉnh lại ở trong mơ, gã đã ngồi trên chiếc ghế bên giường, bình tĩnh nhìn cô, không chớp mắt, khiến lòng cô chợt dâng lên nỗi sợ.

‘’Thân ái, có lẽ tôi phải rời đi rồi, người đàn ông đúng thật là quá khó ưa.’’ Giọng nói của gã tựa hồ có chút oan ức, còn có cả chút buồn nữa.

Tô Mộc Hề tựa vào đầu giường, không nói gì.

Dáng dấp của gã đàn ông này thật sự là rất dễ nhìn, tao nhã đẹp trai, lúc cười lên còn có mấy phần đường hoàng, chính là một thiếu niên ngổ ngược. Gã còn đang mặc Âu phục màu đen, lúc không cười có cảm giác rất thận trọng, như là một thân sĩ.

Gã rất khó lường, đây là ấn tượng của Tô Mộc Hề đối với gã.

‘’Thân ái, chúng ta phải xa cách khiến em cảm thấy đau lòng sao?’’ Gã ngồi xuống mép giường, trong đôi mắt đào hoa có ánh sáng lỗng lẫy mê người.

‘’Chúng ta sẽ không gặp lại, tôi rất vui vẻ.’’ Tô Mộc Hề nói, đối với một con ma đã theo mình nửa tháng, tuy rằng gã rất đẹp trai, thế nhưng trong lòng cô lại chỉ cảm thấy ghê tởm.

‘’Tôi sẽ trở về.’’ Gã cười, nắm lấy cằm Tô Mộc Hề, ngón tay lạnh lẽo, sức lực rất lớn.

Tô Mộc Hề biết sau đó gã sẽ làm gì, cũng không có tránh né, chỉ nhìn gã. Trong nháy mắt khi nụ hôn của hắn hạ xuống, đột nhiên dừng lại.

Cả người gã co rúm giống như rất đau đớn, gương mặt tuấn tú nhăn hết lại, nhịn đau nói: ‘’Người đàn ông kia thật sự quá đáng ghét, tôi sẽ khiến cậu ta phải biến mất, như vậy sẽ không có ai có thể quấy rầy chúng ta nữa.’’

Nói xong, gã liền biến mất.

Lúc Tô Mộc Hề tỉnh lại, cô đang nắm chặt lấy chiếc vòng ngọc bình an đeo trước ngực.

Một khoảng thời gian sau đó, Tô Mộc Hề không còn mơ thấy người đàn ông kia nữa, ngày tháng đi qua rất ung dung tự tại.

Ngày hôm đó, có một người đàn ông mặc Âu phục mang giày da đến tìm Tô Mộc Hề.

Người đàn ông đeo mắt kính gọng đen, diện mạo như một, cái đầu cũng không tính là cao, chỉ có thể nói là một người đàn ông bình thường.

Tô Mộc Hề đang tìm một quyển sách trên giá sách, giọng nói của người đàn ông kia vang lên phía sau.

‘’Tô tiểu thư?’’ Người đàn ông rất lịch sự, trên mặt mang theo ý cười.

Tô Mộc Hề xoay người nhìn anh ta, đánh giá từ trên xuống dưới, gật đầu, ngồi xuống: ‘’Hả?’’

Người đàn ông mặc Âu phục mang giầy da trước mặt này, Tô Mộc Hề có biết. Người này chính là thư ký của chủ tịch tập đoàn Vĩnh Chính, Dương Chu Văn.

Thường ngày Tô Mộc Hề có nhận một ít việc giám định bảo vật. Đương nhiên, cô không biết đồ cổ thật sự là thế nào, cũng chỉ là mượn năng lực của mình để giám định bảo vật mà thôi. Vị chủ tịch của tập đoàn Vĩnh Chính này là người yêu thích đồ cổ, cũng là khách quen của cô.

‘’Chủ tịch Lôi lại mới bắt đầu trò gì mới à?’’ Tô Mộc Hề hỏi.

Dương Chu Văn nở nụ cười, lấy một hộp gỗ tinh xảo ra: ‘’Tô tiểu thư thật lợi hại.’’

Chiếc hộp không lớn, có hình vuông, cô mở ra, nhìn thấy bên trong là một bát sứ trắng.

Tô Mộc Hề cầm lên nhìn một chút, bát rất mỏng, cũng rất nhẹ, tựa như ánh sáng có thể xuyên thấu qua, ngoại trừ một con dấu dưới đáy bát, còn lại không có bất kỳ hoa văn nào, đây chính là một bát sứ thuần trắng.

‘’Nghe nói là bát mà Hoàng đế cổ đại dùng, làm phiền Tô tiểu thư giám định thật giả.’’ Dương Chu Văn cười nói.

Advertisements

5 thoughts on “Truy hồn: Hiện trường tội ác – Chương 5.

ಥ◡ಥ (⋟﹏⋞) (︶︹︺) (⊙_⊙) (≧∀≦ゞ ヾ(≧∇≦)ゞ (๑˃̵ᴗ˂̵)و (≖ᴗ≖✿) (≖︿≖✿) (~ ̄³ ̄)~ (ᇴ‿ฺᇴ) (ノ≧ڡ≦) (ᗒᗨᗕ) (๑✧∀✧๑) (TдT) ゞ (꒪⌓꒪) (ノ`□´)ノ⌒┻━┻ (;゚д゚) 凸(>皿<)凸 凸(¬‿¬) Σ(T□T) ԅ(♡﹃♡ԅ) (๑˃́ꇴ˂̀๑) ΣΣ(゚Д゚;) (◯Δ◯∥) (≧∇≦)/ (づ ̄ ³ ̄)づ (*≧∀≦*) ღゝ◡╹)ノ♡

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s