Tình nhân chất lượng cao của gấu mèo nhỏ- chương 13 + 14


Quyển 3 : chương 13

Tác giả : Ale Lưu Bạch

Edit + Beta: Ngôn Ngôn , Nhiên Nhi, Hua

Trời không lạnh, chỉ là nhiệt độ buổi tối có hơi thấp. Lạc Ấn lấy ra hai bộ quần áo cũ xếp lại làm cho gấu mèo nhỏ một cái giường nhỏ tạm thời, ôm cục lông nhỏ đang lơ mơ buồn ngủ lên, còn tỉ mỉ đắp lên cái bụng nhỏ tránh cho nó bị cảm lạnh. Lạc Ấn tắt đèn trần trên ký túc xá, cũng chuẩn bị đi ngủ. Anh đi rửa mặt khi quay lại thấy ngọn đèn nhỏ chiếu vào cục lông tròn lẻ lỏi trên bàn, trong lòng bỗng nhiên không đành lòng, liền ôm nó cùng với quần áo lên trên giường. Lông tơ trên người gấu mèo nhỏ bồng bềnh mềm mại, là do có người vẫn luôn chăm sóc nên rất sạch sẽ, sờ lên cảm thấy rất ấm áp dễ chịu. Vậy cứ thế ôm nó ngủ một đêm đi, Lạc Ấn nghĩ.

Gấu mèo nhỏ nằm lên trên quần áo Lạc Ấn, khí tức của nhân loại đối với gấu mèo nhỏ mới tu luyện rất có lợi, mắt thường không thể nhận ra từng tia từng sợi khí tức bị nó hấp thu, gấu mèo nhỏ liếm liếm miệng của mình, thoả mãn yên tĩnh ngủ.

Sáng sớm ngày thứ hai, gấu mèo nhỏ tỉnh lại, nó cảm thấy toàn bộ khí gấu trong mình thậm chí đã được nâng lên một bậc rồi, đã được khí tức của nhân loại bồi bổ, nên nó tu luyện rất nhanh. Nhưng mà giống như một vật chứa bất chợt bị đổ vào quá nhiều nước, thân thể gấu mèo nhỏ chưa thành niên, nó cần nhanh biến thành người để tiêu hóa tốt một chút. Vấn đề mấu chốt nhất chính là, biến thành người thì sẽ không có quần áo để mặc… Bộ tộc của gấu mèo nhỏ cũng không quá để ý vấn đề này, chẳng qua là ngoại hình thay đổi thôi, cũng không cần ngượng ngùng gì, nhưng mà căn cứ vào tri thức của nhân loại mà nó học được, nhân loại rất xem trọng điều này, trước mặt người không quen không mặc quần áo là một chuyện cực kỳ nghiêm trọng. Gấu mèo nhỏ không cẩn thận hấp thụ quá nhiều khí tức  của loài người  khiến khí tức trong cơ thể bắt đầu tán loạn, sắp nhịn không được mà biến thành người. Nó quyết định tranh thủ thời gian chạy trốn, phải nhanh nhanh khống chế đến khi trở lại quán cafe, tránh cho khiến Ấn Ấn bị kinh hãi.

Lạc Ấn bị tiếng động của gấu mèo nhỏ đánh thức, cục lông nhỏ dường như vô cùng bất an, Lạc Ấn đứng dậy ôm lấy nó, để nó ngồi lên đầu gối của mình. Đối mặt với cục lông nhỏ,” Em bị làm sao vậy?” Gấu mèo nhỏ rất lo lắng, không ổn, chạy trốn không thành còn đánh thức nhân loại dậy, phải tranh thủ thời gian thoát thân, bằng không nhất định sẽ bị hiểu lầm là biến thái!

Gấu mèo nhỏ xoay và xoay muốn giãy giũa ra khỏi tay của anh, Lạc Ấn cho rằng nó không thoải mái, cũng bất đầu cuống, nhưng lại không hiểu cục lông nhỏ cuối cùng là muốn bày tỏ cái gì, nhẹ nhàng xoay đầu nó lại, nhẹ giọng an ủi,”Em không thoải mái là vì đói bụng sao, hay em có muốn đi tìm bác sĩ không?”

Nội tâm gấu mèo nhỏ cực kỳ bi thương, hỏng bét rồi, làm biến thái sẽ khiến thiện cảm của nhân loại đối với nó giảm xuống, hơn nữa tộc trưởng đã từng nói chuyện chúng nó có thể biến thành người không được để lộ. Nó thật sự nhịn không được, cắn nhẹ lên đầu ngón tay Lạc Ấn một cái, thừa dịp Lạc Ấn ngây người, chạy ra ngoài.

Lạc Ấn đối với hành động khác thường của nó vô cùng khó hiểu, không hiểu có chuyện gì mà nó đột nhiên hoảng loạn. Vội vã khoác lên người hai bộ quần áo, đi dép lê vội chạy đuổi theo nó, tốc độ của anh không nhanh bằng gấu mèo nhỏ, cuối cùng chỉ có thể thấy cục lông nhỏ biến mất trên hướng đi đến quán cafe.

Lạc Ấn trở lại ký túc xá, sờ sờ dấu răng lưu lại trên tay, lại nhìn điện thoại vừa vặn tám giờ sáng …”Chẳng lẽ là muốn quay về đúng giờ đi làm sao, sợ là quay về trễ sẽ bị chủ tiệm phạt sao.” Lạc Ấn nghĩ như vậy, đau lòng thở dài một hơi.

———————————————————

Quyển 2: Chương 14:

Tác giả: Ale Lưu Bạch

Edit + Beta: Nhiên Nhi, Hua, Ngôn Ngôn

Kỳ thi sát hạch giữa kỳ của Viện nghiên cứu đang đến gần, bởi vì thầy giáo quá nghiêm khắc, cho nên người ưu tú như Lạc Ấn cũng không thể quá buông thả. Anh còn chưa kịp thu thập đủ chứng cứ tội ác để phá tan quán cafe kia, thì phải đóng cửa để chuẩn bị ôn tập. Lần trước lúc đưa tiền cho chủ tiệm, tuy rằng Lạc Ấn cho là anh đã biểu đạt ý tứ muốn bao bọc Hoàng Điểm Điểm tương đối rõ ràng, nhưng anh không biết được người chủ tiệm đen tối kia cuối cùng có hiểu được dụng tâm của anh hay không. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên anh làm chuyện này, thật sự không thể hiểu được những mánh khóe dơ bẩn của xã hội này.

Thời gian chuẩn bị cho kỳ thi sát hạch khoảng một tuần lễ, ai có thể biết được trong khoảng thời gian này chủ tiệm có lợi dục huân tâm* liền đem Hoàng Điểm Điểm bán đi đâu không chứ.

Lạc Ấn suy nghĩ một chút, vào trong phòng thay quần áo, quyết định lại đến quán cafe một chuyến nữa, nếu như thật sự không được thì cũng chỉ có thể nói thẳng với Hoàng Điểm Điểm, mong là đến lúc đó, Hoàng Điểm Điểm không mất lòng tin vào thế giới này, cũng không mất đi sự đơn thuần trong mắt cậu.

Quán cafe vẫn kinh doanh như trước không tính là quá tốt, chỉ có một đứa bé trai có chút quen mặt đang dọn dẹp vệ sinh. Lạc Ấn nhìn ra được, đây là cái người mặc trang phục nữ hầu trước đây Hiểu Đông cho anh xem.

“Xin chào, xin hỏi anh cần gì sao?” Hoàng Đinh Đinh dừng động tác trên tay lại, đi tới hỏi, Lạc Ấn nhìn cậu rồi suy nghĩ. Anh vẫn luôn thu thập chứng cứ, nhưng khổ nỗi tội ác thật sự vẫn chưa xảy ra, Hoàng Điểm Điểm lại quá ngây thơ, có lẽ ngay cả bản thân Hoàng Điểm Điểm cũng không biết hoàn cảnh ở đây là sao. Lạc Ấn đột nhiên cảm thấy thiếu niên trước mặt mình là một bước đột phá mới, có lẽ anh nên tìm cơ hội trò chuyện với đứa bé trai này một chút, cậu thoạt nhìn chắc nhiều tuổi hơn một ít, có lẽ sẽ biết được thêm.

“Khụ, cậu ngồi xuống đi, chúng ta trò chuyện một lát.”

Hoàng Đinh Đinh không biết dụng ý của khách hàng này là gì, nghi hoặc ngồi xuống đối diện anh,” Anh có chuyện gì ?”

Lạc Ấn giảm âm thanh xuống, “Chủ tiệm đưa các cậu từ đâu đến?”

Hoàng Đinh Đinh đột nhiên cảnh giác lên, người này không phải là bọn mèo phái tới làm gián điệp chứ! Sao lại muốn biết bọn họ từ đâu tới? Hoàng Đinh Đinh nhớ lại một chút về điều đã học, cuối cùng cũng tìm ra một lý do giải thích hợp pháp trong xã hội loài người, “Tôi và em trai từ nhỏ đã được ông ấy nhận nuôi, từ đó  đi theo ông ấy.”

Sắc mặt Lạc Ấn trầm xuống, thật sao, vậy rất có thể còn liên quan đến việc lừa gạt buôn bán trẻ con rồi, “Cậu không có ấn tượng với cha mẹ hay quê quán gì hay sao?”

Vấn đề này quá đột ngột, Hoàng Đinh Đinh suy nghĩ một lát cảm thấy nói ít vẫn tốt hơn, vì vậy mím môi lắc đầu. “Anh có gọi thứ gì uống không, nếu như không thì tôi còn có việc bận.” Không có được thêm tin tức nào từ miệng cậu, Lạc Ấn vô cùng buồn phiền.

Đúng lúc có một con gấu mèo nhỏ lắc lắc vẫy cái đuôi đi từ bên trong ra, đỉnh đầu có một túm lông cực kỳ trắng. Dù sao cũng từng có tình nghĩa “cùng giường chung gối”, Lạc Ấn liếc một cái là nhận ra nó. Nếu như Lạc Ấn chú ý quan sát kỹ sẽ thấy lông của nó màu hơi đậm hơn một chút, đây là một trong những cột mốc trưởng thành. Lạc Ấn còn đang suy nghĩ liệu trong đầu của cục lông nhỏ có nhớ anh không, liền thấy gấu mèo nhỏ nhảy nhót đi về phía anh, Lạc Ấn nhanh chóng đưa tay ra đón, khi đến gần, gấu mèo nhỏ liền ôm bắp bùi của anh không buông tay.

A… Khí tức của nhân loại thật là tốt, Hoàng Điểm Điểm chưa từng có cảm giác mình có thể tu luyện nhanh đến thế. Chẳng qua chỉ ngủ với Ấn Ấn một buổi tối, thế mà dường như đã tiến hóa rất nhiều rồi, toàn bộ khí gấu trong nó đều thư thái hẳn lên, dựa vào tốc độ này, rất nhanh là có thể vượt qua anh trai rồi.

Lạc Ấn không biết nó nghĩ những gì, chỉ nghĩ rằng cục lông nhỏ này ít khi gặp được một người tốt với nó nên đặc biệt ỷ lại, thương tiếc sờ sờ cái đầu tròn tròn của nó, ôm gấu mèo nhỏ đặt lên trên đầu gối, tâm tình bao phủ mây đen vì ban nãy không thể hỏi ra điều gì cũng tiêu tan đi một chút. Hoàng Điểm Điểm nghiêm túc dựa vào tiêu chuẩn của quán cafe gấu mèo để làm, khi Lạc Ấn vuốt ve nó lập tức liền thả lỏng cơ thể, xoay xoay cái mông, không che giấu tý cảm giác thoải mái khi được xoa nào.

Hoàng Đinh Đinh yên lặng liếc mắt nhìn động tác qua lại của hai người bọn họ, tuy nói rằng mục đích của bọn họ vốn là như vậy… Nhưng chẳng biết tại sao cảm thấy, cảm thấy có chút mất mặt, Hoàng Đinh Đinh một tay nhấc cầm đồ lau nhà chuẩn bị rời đi. Lạc Ấn ôm gấu mèo nhỏ gọi cậu lại, “Đúng rồi, hôm nay Hoàng Điểm Điểm không tới đây làm sao?” Lông tai của gấu mèo nhỏ trong ngực run run , a .. sao Ấn Ấn lại quan tâm đến mình như thế.

Note:

(1) Lợi dục huân tâm(利欲熏心): lợi ích là trên hết; tối mắt vì lợi; vàng đỏ nhọ lòng son; hám lợi đen lòng

Advertisements

One thought on “Tình nhân chất lượng cao của gấu mèo nhỏ- chương 13 + 14

ಥ◡ಥ (⋟﹏⋞) (︶︹︺) (⊙_⊙) (≧∀≦ゞ ヾ(≧∇≦)ゞ (๑˃̵ᴗ˂̵)و (≖ᴗ≖✿) (≖︿≖✿) (~ ̄³ ̄)~ (ᇴ‿ฺᇴ) (ノ≧ڡ≦) (ᗒᗨᗕ) (๑✧∀✧๑) (TдT) ゞ (꒪⌓꒪) (ノ`□´)ノ⌒┻━┻ (;゚д゚) 凸(>皿<)凸 凸(¬‿¬) Σ(T□T) ԅ(♡﹃♡ԅ) (๑˃́ꇴ˂̀๑) ΣΣ(゚Д゚;) (◯Δ◯∥) (≧∇≦)/ (づ ̄ ³ ̄)づ (*≧∀≦*) ღゝ◡╹)ノ♡

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s